Xà quần là gì

Xà quần là gì

Ngôn ngữ miềnNamcó từ “xà quần” nghe nó hay hết biết! Nó chỉ cái sự lẩn quẩn nhưng động và mạnh mẽ hơn. (Có lần nghe mấy bạn nghịch ngợm hát sửa lời bài hát Đoàn giải phóng quân của Phan Huỳnh Điểu, có đoạn “Cờ bay phất phới xà quần xà quần” nghe mà không thể nín cười, và cười âm ỉ mãi mỗi khi nhớ lại. Hai cái chữ “xà quần” nó hay phải nói là hay!!!)

Ta làm sao bây giờ? Ta làm gì bây giờ? Có những lúc trong cuộc đời, ta thảng thốt, xà quần xà quần quanh những câu hỏi như vậy.

Rồi lê lết bò ra khỏi vòng lẩn quẩn, quẹt nước mắt đứng lên.

Rồi ngoái lại dòm, nghe nỗi buồn tận xương tủy dâng lên rút xuống…

Rồi lại xà quần xà quần tìm lối thoát

Rồi lại không chịu thoát khi nhìn thấy lối, bởi không đủ can đảm, bởi còn tham đắm…

Rồi viện đủ lý do để xà quần xà quần…

Con kiến bò quanh miệng chén – nhất là cái chén đang quay – đâu có biết mình đang bò quanh miệng chén, bởi lúc nào nó cũng thấy xung quanh nó mọi thứ đều đang thay đổi, đang diễn ra.

Đã làm con kiến bò quanh miệng chén thì ngưng hay bò, bò ngược bò xuôi bò nhanh bò chậm gì cũng thế.

Bạn sẽ nói: Dễ ẹt, chỉ cần bò khỏi cái chén. Cuộc đời sẽ mở ra đủ thứ. Sẽ là một con kiến thế này thế kia…

Bạn cao hơn nữa sẽ nói: Vấn đề tối cao là con kiến biết mình là con kiến.

Xem thêm: Binding Là Gì – Nghĩa Của Từ Binding

Xem thêm: Quy Hoạch Tiếng Anh Là Gì, Quy Hoạch Khu Xây Dựng Tiếng Anh Là Gì

Con kiến ngon lành biết luôn mình là con kiến.

Rồi sao nữa???

Chờ thôi.

Đó là vấn đề của tất cả!!!

Mầm non chờ trở thành cây, nụ hoa chờ trở thành hạt, hạt chờ trở thành mầm…

Chờ thôi.

Và đó là vấn đề của tất cả!!!

Chờ trong tâm trạng thế nào, hành xử thế nào? Đó là vấn đề của mỗi.

Ủa, điều to tát ấy có gì lạ đâu, ai cũng biết.

Vậy thì có gì lạ đâu khi ta cứ xà quần xà quần?

Cứ xà quần cho đã đời đi, dẫu thời gian của ta có hạn, cái qua rồi không trở lại (ủa mà trở lại làm chi?)

Cứ xà quần đã đời đi bởi lẽ vô thường tứ phía. Mỗi phút giây ta đều đã khác rồi.

Chỉ một thứ đừng để xà quần: Nhận thức.

Nhận thức ta xà quần, ta không biết, bởi cái sự xà quần luôn động và mạnh mẽ, thấy vậy, ta tưởng mình chẳng phải ù lì, đứng yên. Ta tưởng mình ngon! (“Cờ bay phất phới” nghe ngon dễ sợ vậy mà xà quần xà quần mới mắc cười! Bởi nếu không xà quần thì làm sao mà bay phất phới, bay tuốt lên trời mất tiêu luôn rồi!!! Hổng có sợi dây giữ con diều lại thì làm sao nó bay? Triết lý sự đời thâm sâu đâu chỉ có bao nhiêu đó!)

Mọi sự ở đời vốn xà quần và có thể xà quần, chỉ mong chừa ra: xà quần nhận thức.

Chuyên mục: Hỏi Đáp

=> Xem thêm: Tin tức tổng hợp tại Chobball

Comments are closed.